天香·白桂花 易顺鼎 清 爪雪银痕,肤云玉气,鍊颜饮罢铅液。旧隐琼楼,圆因金粟,小谪仍皈净业。亭台水浸,秋到了人间无迹。不辨香来何处,飞仙广寒宫阙。几度娥池潮汐。照三生影还明白,断羽霓裳,天上飘零曾识。下界尘红自远,算万劫修成最空色。凉透单衫,满身是月。 拼音 zhǎo xuě yín hén,fū yún yù qì,liàn yán yǐn bà qiān yè。jiù yǐn qióng lóu,yuán yīn jīn sù,xiǎo zhé réng guī jìng yè。tíng tái shuǐ jìn,qiū dào le rén jiān wú jì。bù biàn xiāng lái hé chù,fēi xiān guǎng hán gōng quē。jǐ dù é chí cháo xī。zhào sān shēng yǐng hái míng bái,duàn yǔ ní shang,tiān shàng piāo líng céng shí。xià jiè chén hóng zì yuǎn,suàn wàn jié xiū chéng zuì kōng sè。liáng tòu dān shān,mǎn shēn shì yuè。 作者介绍 易 易顺鼎 清 · ? - ? 易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。 查看全部作品 →