应天长·春夜闻归雁声

渔篷晒月,猎箭响云,相呼正失归侣。万里玉门心眼,家山在何处。一程风,一程雨。算减了一程黄雾。怎还把一带高楼,紧紧围住。

关缺剩寒补。不尽秋声,如水乱流去。最苦夕阳官道,茫然与春遇。干花暝迷旧路。怕错认那回红树。又唤起湘客吹镫,年少羁旅。

拼音

yú péng shài yuè,liè jiàn xiǎng yún,xiāng hū zhèng shī guī lǚ。wàn lǐ yù mén xīn yǎn,jiā shān zài hé chù。yī chéng fēng,yī chéng yǔ。suàn jiǎn le yī chéng huáng wù。zěn hái bǎ yī dài gāo lóu,jǐn jǐn wéi zhù。

guān quē shèng hán bǔ。bù jǐn qiū shēng,rú shuǐ luàn liú qù。zuì kǔ xī yáng guān dào,máng rán yǔ chūn yù。gàn huā míng mí jiù lù。pà cuò rèn nà huí hóng shù。yòu huàn qǐ xiāng kè chuī dèng,nián shǎo jī lǚ。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →