华胥引·春夜同紫帆,用玉田韵 易顺鼎 清 离鸾院落,月浸柔天,绿春如湿。钏响荒唐,梦中记起松腕白。十年清夜吹箫,向垂杨江国。带露敲扉,睡莺花上惊立。帘影摇镫,肯话我生平疏逸。沉沉小叹,多恐凉蟾听得。便趁一丝香雾,到高楼西北。冰透相思,余寒尚在衫色。 拼音 lí luán yuàn luò,yuè jìn róu tiān,lǜ chūn rú shī。chuàn xiǎng huāng táng,mèng zhōng jì qǐ sōng wàn bái。shí nián qīng yè chuī xiāo,xiàng chuí yáng jiāng guó。dài lù qiāo fēi,shuì yīng huā shàng jīng lì。lián yǐng yáo dèng,kěn huà wǒ shēng píng shū yì。chén chén xiǎo tàn,duō kǒng liáng chán tīng dé。biàn chèn yī sī xiāng wù,dào gāo lóu xī běi。bīng tòu xiāng sī,yú hán shàng zài shān sè。 作者介绍 易 易顺鼎 清 · ? - ? 易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。 查看全部作品 →