春云怨

乌衣旧国。感百年初遇,春寒奇劫。已过踏青时候,恁地小园晴未彻。杏雨封巢,梨云堆巷,蓦比人间路还窄。说与卢家,莫愁知道,此日也愁绝。

东风漫冷栖香骨。看离魂几队,双双心热。胜似楼中赋生别。多故池塘,薄福帘拢,本难消得。证到花天,者般同命,更有万红一窟。

拼音

wū yī jiù guó。gǎn bǎi nián chū yù,chūn hán qí jié。yǐ guò tà qīng shí hòu,nèn dì xiǎo yuán qíng wèi chè。xìng yǔ fēng cháo,lí yún duī xiàng,mò bǐ rén jiān lù hái zhǎi。shuō yǔ lú jiā,mò chóu zhī dào,cǐ rì yě chóu jué。

dōng fēng màn lěng qī xiāng gǔ。kàn lí hún jǐ duì,shuāng shuāng xīn rè。shèng shì lóu zhōng fù shēng bié。duō gù chí táng,báo fú lián lǒng,běn nán xiāo dé。zhèng dào huā tiān,zhě bān tóng mìng,gèng yǒu wàn hóng yī kū。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →