送贡先生

先生京国来,称有母氏丧。问之几何时,二十余星霜。

八月发秦淮,九月下涛江。旦闻云海滴,夜视星斗芒。

短服双鬓秃,千里一苇航。山回指会乩,孤城水中央。

昔雉堞未建,今青青者杨。伤心至正末,四海沸鼎铛。

县官高不闻,藩将贪如狼。城守人自敌,乐祸甘不祥。

一家当此时,赤脚相扶将。水行乏舟楫,陆又无仆僮。

俄然母疾革,药石不可攻。暨乎属纩际,疾敛不及停。

藤皮束木匣,稿葬东城傍。对餐岂暇饱,欲哭且吞声。

奉父复西迈,乞食三吴中。三吴鱼米区,辛苦副所望。

一留日颇久,沈痛割中肠。越山岂不佳,不及我故乡。

故乡既已通,寒暑亦已更。蹉跎岁月晚,念之颠且僵。

松楸日凋摧,白昼狐狸鸣。死者若春雨,生者如晨星。

今日复何日,夙负始克偿。日出启母攒,恸哭天无光。

黄昏问娥水,又欲趣四明。云有一长兄,客死与母同。

翩翩两丹锳,逝欲共回翔。走也忝越人,知先生甚详。

先子昔筮仕,两子同榜名。先生文章族,冠盖望宣城。

公侯卿大夫,郡守尚书郎。下者仕州县,富贵莫与京。

先生蚤有闻,秀出子弟行。玉杯繁露学,曳履升其堂。

手中金仆姑,一发必叠双。大官走致馈,扫閤拜于庭。

执经问谁来,无非侯与公。家学远不替,新声日揄扬。

况先生孝弟,至性合天常。明神鉴在兹,母兄得返葬。

纷然鸱枭群,欻见孤凤凰。《白华》古笙诗,《棠棣》歌脊令。

锡类者颖叔,感寤于齐庄。善始必有终,天禄非所量。

宣之山峨峨,南湖水泱泱。玉衡夜插子,寒日朝在房。

少忍慎眠食,善达无咎殃。我歌代虞殡,窃喜还窃伤。

拼音

xiān shēng jīng guó lái,chēng yǒu mǔ shì sàng。wèn zhī jǐ hé shí,èr shí yú xīng shuāng。

bā yuè fā qín huái,jiǔ yuè xià tāo jiāng。dàn wén yún hǎi dī,yè shì xīng dòu máng。

duǎn fú shuāng bìn tū,qiān lǐ yī wěi háng。shān huí zhǐ huì jī,gū chéng shuǐ zhōng yāng。

xī zhì dié wèi jiàn,jīn qīng qīng zhě yáng。shāng xīn zhì zhèng mò,sì hǎi fèi dǐng dāng。

xiàn guān gāo bù wén,fān jiāng tān rú láng。chéng shǒu rén zì dí,lè huò gān bù xiáng。

yī jiā dāng cǐ shí,chì jiǎo xiāng fú jiāng。shuǐ xíng fá zhōu jí,lù yòu wú pū tóng。

é rán mǔ jí gé,yào shí bù kě gōng。jì hū shǔ kuàng jì,jí liǎn bù jí tíng。

téng pí shù mù xiá,gǎo zàng dōng chéng bàng。duì cān qǐ xiá bǎo,yù kū qiě tūn shēng。

fèng fù fù xī mài,qǐ shí sān wú zhōng。sān wú yú mǐ qū,xīn kǔ fù suǒ wàng。

yī liú rì pǒ jiǔ,shěn tòng gē zhōng cháng。yuè shān qǐ bù jiā,bù jí wǒ gù xiāng。

gù xiāng jì yǐ tōng,hán shǔ yì yǐ gèng。cuō tuó suì yuè wǎn,niàn zhī diān qiě jiāng。

sōng qiū rì diāo cuī,bái zhòu hú lí míng。sǐ zhě ruò chūn yǔ,shēng zhě rú chén xīng。

jīn rì fù hé rì,sù fù shǐ kè cháng。rì chū qǐ mǔ zǎn,tòng kū tiān wú guāng。

huáng hūn wèn é shuǐ,yòu yù qù sì míng。yún yǒu yī zhǎng xiōng,kè sǐ yǔ mǔ tóng。

piān piān liǎng dān yīng,shì yù gòng huí xiáng。zǒu yě tiǎn yuè rén,zhī xiān shēng shén xiáng。

xiān zi xī shì shì,liǎng zi tóng bǎng míng。xiān shēng wén zhāng zú,guān gài wàng xuān chéng。

gōng hóu qīng dà fū,jùn shǒu shàng shū láng。xià zhě shì zhōu xiàn,fù guì mò yǔ jīng。

xiān shēng zǎo yǒu wén,xiù chū zi dì xíng。yù bēi fán lù xué,yè lǚ shēng qí táng。

shǒu zhōng jīn pū gū,yī fā bì dié shuāng。dà guān zǒu zhì kuì,sǎo gé bài yú tíng。

zhí jīng wèn shuí lái,wú fēi hóu yǔ gōng。jiā xué yuǎn bù tì,xīn shēng rì yú yáng。

kuàng xiān shēng xiào dì,zhì xìng hé tiān cháng。míng shén jiàn zài zī,mǔ xiōng dé fǎn zàng。

fēn rán chī xiāo qún,chuā jiàn gū fèng huáng。bái huá gǔ shēng shī,táng dì gē jí lìng。

xī lèi zhě yǐng shū,gǎn wù yú qí zhuāng。shàn shǐ bì yǒu zhōng,tiān lù fēi suǒ liàng。

xuān zhī shān é é,nán hú shuǐ yāng yāng。yù héng yè chā zi,hán rì cháo zài fáng。

shǎo rěn shèn mián shí,shàn dá wú jiù yāng。wǒ gē dài yú bìn,qiè xǐ hái qiè shāng。

作者介绍

唐之淳

明 · 1350年 - 1401年

明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

查看全部作品 →