柯亭

蔡子横笛处,名存音则亡。

常时亭上人,念此一慨慷。

悄然官涂迥,杂树夹疏篁。

先秋气已袭,?爽若含霜。

渔樵夜各归,月出斗有芒。

微云翳河汉,龙火干正阳。

狐狸草中号,熠耀又宵行。

龟亡凤不至,何以尉轩皇。

我有嶰竹枝,颇复谐宫商。

藏之五百秋,正气惨不扬。

天地所爱惜,神人共嗟伤。

恒愿起九泉,从子返虞唐。

拼音

cài zi héng dí chù,míng cún yīn zé wáng。

cháng shí tíng shàng rén,niàn cǐ yī kǎi kāng。

qiāo rán guān tú jiǒng,zá shù jiā shū huáng。

xiān qiū qì yǐ xí,jiàn shuǎng ruò hán shuāng。

yú qiáo yè gè guī,yuè chū dòu yǒu máng。

wēi yún yì hé hàn,lóng huǒ gàn zhèng yáng。

hú lí cǎo zhōng hào,yì yào yòu xiāo xíng。

guī wáng fèng bù zhì,hé yǐ wèi xuān huáng。

wǒ yǒu xiè zhú zhī,pǒ fù xié gōng shāng。

cáng zhī wǔ bǎi qiū,zhèng qì cǎn bù yáng。

tiān dì suǒ ài xī,shén rén gòng jiē shāng。

héng yuàn qǐ jiǔ quán,cóng zi fǎn yú táng。

作者介绍

唐之淳

明 · 1350年 - 1401年

明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

查看全部作品 →