徐州黄楼

尝读子由黄楼赋,每恨不作彭城游。

今来系船览城郭,残山剩水令人愁。

人谁其人我所求,楼非其楼名则留。

烟消云破见斜日,水落石出如清秋。

长公治世才最优,敛此大惠施一州。

不著丝纶玉堂署,要洗靴袜浑河流。

心存赤子天为助,手却河伯人无忧。

功成事定作宫室,酾酒赋诗相献酬。

一时宁知著千载,两赋直可回万牛。

倚阑击节怀远谋,东风飞来双白鸥。

台沈戏马登狐兔,楼空燕子鸣桑鸠。

雄图伯业等尘土,独有文事岿山丘。

意公魂魄常夷犹,化为千尺之黄虬。

与波上下浴日月,镇遏巨浪同浮沤。

登临不尽且北去,回看钓艇弄沧洲。

拼音

cháng dú zi yóu huáng lóu fù,měi hèn bù zuò péng chéng yóu。

jīn lái xì chuán lǎn chéng guō,cán shān shèng shuǐ lìng rén chóu。

rén shuí qí rén wǒ suǒ qiú,lóu fēi qí lóu míng zé liú。

yān xiāo yún pò jiàn xié rì,shuǐ luò shí chū rú qīng qiū。

zhǎng gōng zhì shì cái zuì yōu,liǎn cǐ dà huì shī yī zhōu。

bù zhù sī lún yù táng shǔ,yào xǐ xuē wà hún hé liú。

xīn cún chì zi tiān wèi zhù,shǒu què hé bó rén wú yōu。

gōng chéng shì dìng zuò gōng shì,shāi jiǔ fù shī xiāng xiàn chóu。

yī shí níng zhī zhù qiān zài,liǎng fù zhí kě huí wàn niú。

yǐ lán jī jié huái yuǎn móu,dōng fēng fēi lái shuāng bái ōu。

tái shěn xì mǎ dēng hú tù,lóu kōng yàn zi míng sāng jiū。

xióng tú bó yè děng chén tǔ,dú yǒu wén shì kuī shān qiū。

yì gōng hún pò cháng yí yóu,huà wèi qiān chǐ zhī huáng qiú。

yǔ bō shàng xià yù rì yuè,zhèn è jù làng tóng fú ōu。

dēng lín bù jǐn qiě běi qù,huí kàn diào tǐng nòng cāng zhōu。

作者介绍

唐之淳

明 · 1350年 - 1401年

明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

查看全部作品 →