壶中天此君轩

清风万个,占一城高处,宋时僧屋。解借此君名此地,便卜此僧非俗。茗砌延秋,风廊响月,苔色琴弦绿。涪翁往矣,禅房香剩花木。

有弟时到轩中,虚心直节,合抱琅玕宿。自列党人碑上状,成就一家清福。绝代欧苏,片时章蔡,断送神宗录。翠云三亩,荣州第一修竹。

拼音

qīng fēng wàn gè,zhàn yī chéng gāo chù,sòng shí sēng wū。jiě jiè cǐ jūn míng cǐ dì,biàn bo cǐ sēng fēi sú。míng qì yán qiū,fēng láng xiǎng yuè,tái sè qín xián lǜ。fú wēng wǎng yǐ,chán fáng xiāng shèng huā mù。

yǒu dì shí dào xuān zhōng,xū xīn zhí jié,hé bào láng gān sù。zì liè dǎng rén bēi shàng zhuàng,chéng jiù yī jiā qīng fú。jué dài ōu sū,piàn shí zhāng cài,duàn sòng shén zōng lù。cuì yún sān mǔ,róng zhōu dì yī xiū zhú。

作者介绍

赵熙

清 · 1867年 - 1948年

赵熙,字尧生,别号香宋,四川荣县人。清光绪十八年进士,授翰林院编修,转官监察禦史,有直声。民国后,退居荣县,修志讲学外,唯以读书吟咏为事。诗词书法,俱为海内所重,有《赵熙集》传世。

查看全部作品 →