水龙吟·龙洞,唐开化寺也

一山蟠作狮身,就中笠子天光小。洞当凹处,海涛常响,法云难扫。断溜生苔,疏风替扇,客同秋到。想有唐人住,其名曰伋,空巢结、金光草。

南渡那堪重道。认摩崖、荒烟落照。当时名士,新亭泪落,旭阳天老。树倒栖禽,钟清唤月,依然古庙。听酒边人语,佛狸当死,匣中龙啸。

拼音

yī shān pán zuò shī shēn,jiù zhōng lì zi tiān guāng xiǎo。dòng dāng āo chù,hǎi tāo cháng xiǎng,fǎ yún nán sǎo。duàn liū shēng tái,shū fēng tì shàn,kè tóng qiū dào。xiǎng yǒu táng rén zhù,qí míng yuē jí,kōng cháo jié jīn guāng cǎo。

nán dù nà kān zhòng dào。rèn mó yá huāng yān luò zhào。dāng shí míng shì,xīn tíng lèi luò,xù yáng tiān lǎo。shù dào qī qín,zhōng qīng huàn yuè,yī rán gǔ miào。tīng jiǔ biān rén yǔ,fú lí dāng sǐ,xiá zhōng lóng xiào。

作者介绍

赵熙

清 · 1867年 - 1948年

赵熙,字尧生,别号香宋,四川荣县人。清光绪十八年进士,授翰林院编修,转官监察禦史,有直声。民国后,退居荣县,修志讲学外,唯以读书吟咏为事。诗词书法,俱为海内所重,有《赵熙集》传世。

查看全部作品 →