北平学观石鼓

郡学旧辟雍,中有岐阳鼓。

古今所闻十,左右各惟五。

离离大星陨,兀兀坏云补。

累累营灶减,落落阵沙聚。

质若切玄玉,制若覆冷釜。

气若镕五金,文若断钗股。

孤峰割秋瘦,千花摺春妩。

森严列戈矛,尔雅冠章甫。

厓冰溜静悬,海暖浪掀舞。

催辀半折轴,败舫或遗橹。

小龙彭蠡归,大鹏扶摇举。

断苔明翠锦,古墨渍润础。

思昔委秦郊,雷电惊草莽。

耒牛砺其角,凿臼加以杵。

幸今依圣宫,星日照廊庑。

圭璧逊其光,俎豆与之伍。

脱非天意怜,或是明神祜。

深檐白昼永,老屋祥鸾翥。

晴连画戟阴,冷湿宫墙雨。

诸生获讲解,髦士资训诂。

启钥烦竖阍,碑本利商贾。

韦辞表姬周,韩语怀李杜。

雄章迭铿鍧,遗恨寄酸楚。

纷纭欧苏作,诘屈韦郑谱。

虽靡定仿佛,讵非慕隆古。

鲰生千载下,匏系三江浒。

神徒驰周南,足不出城府。

适从辽碣役,遂作幽燕旅。

平生慕奇闻,一日获佳睹。

初临色愈庄,欲狎气斯沮。

如亲至东都,揖让申与甫。

如亲与田猎,搏攫兕与虎。

如虚藜苋腹,享太牢肥羜。

如洗蝉蜩耳,聆笙磬柷敔。

羁愁破昏懜,喜气浃眉宇。

时维躔寿星,岁甲在疆圉。

天寒号鸱枭,城荒茂禾黍。

宗周本余怀,览古亦天与。

摩挲重图训,蹙蹜愧庠序。

聊陈曹郐风,式继韩苏武。

拼音

jùn xué jiù pì yōng,zhōng yǒu qí yáng gǔ。

gǔ jīn suǒ wén shí,zuǒ yòu gè wéi wǔ。

lí lí dà xīng yǔn,wù wù huài yún bǔ。

lèi lèi yíng zào jiǎn,luò luò zhèn shā jù。

zhì ruò qiè xuán yù,zhì ruò fù lěng fǔ。

qì ruò róng wǔ jīn,wén ruò duàn chāi gǔ。

gū fēng gē qiū shòu,qiān huā zhé chūn wǔ。

sēn yán liè gē máo,ěr yǎ guān zhāng fǔ。

yá bīng liū jìng xuán,hǎi nuǎn làng xiān wǔ。

cuī zhōu bàn zhé zhóu,bài fǎng huò yí lǔ。

xiǎo lóng péng lí guī,dà péng fú yáo jǔ。

duàn tái míng cuì jǐn,gǔ mò zì rùn chǔ。

sī xī wěi qín jiāo,léi diàn jīng cǎo mǎng。

lěi niú lì qí jiǎo,záo jiù jiā yǐ chǔ。

xìng jīn yī shèng gōng,xīng rì zhào láng wǔ。

guī bì xùn qí guāng,zǔ dòu yǔ zhī wǔ。

tuō fēi tiān yì lián,huò shì míng shén hù。

shēn yán bái zhòu yǒng,lǎo wū xiáng luán zhù。

qíng lián huà jǐ yīn,lěng shī gōng qiáng yǔ。

zhū shēng huò jiǎng jiě,máo shì zī xùn gǔ。

qǐ yào fán shù hūn,bēi běn lì shāng jiǎ。

wéi cí biǎo jī zhōu,hán yǔ huái lǐ dù。

xióng zhāng dié kēng hōng,yí hèn jì suān chǔ。

fēn yún ōu sū zuò,jí qū wéi zhèng pǔ。

suī mí dìng fǎng fú,jù fēi mù lóng gǔ。

zōu shēng qiān zài xià,páo xì sān jiāng hǔ。

shén tú chí zhōu nán,zú bù chū chéng fǔ。

shì cóng liáo jié yì,suì zuò yōu yàn lǚ。

píng shēng mù qí wén,yī rì huò jiā dǔ。

chū lín sè yù zhuāng,yù xiá qì sī jǔ。

rú qīn zhì dōng dōu,yī ràng shēn yǔ fǔ。

rú qīn yǔ tián liè,bó jué sì yǔ hǔ。

rú xū lí xiàn fù,xiǎng tài láo féi zhù。

rú xǐ chán tiáo ěr,líng shēng qìng chù yǔ。

jī chóu pò hūn měng,xǐ qì jiā méi yǔ。

shí wéi chán shòu xīng,suì jiǎ zài jiāng yǔ。

tiān hán hào chī xiāo,chéng huāng mào hé shǔ。

zōng zhōu běn yú huái,lǎn gǔ yì tiān yǔ。

mó sā zhòng tú xùn,cù sù kuì xiáng xù。

liáo chén cáo kuài fēng,shì jì hán sū wǔ。

作者介绍

唐之淳

明 · 1350年 - 1401年

明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

查看全部作品 →