沧洲

雪河浮长冰,沿转见绝岸。

人烟市集稀,灯火舟楫乱。

渔人扣舷语,篙子中夜饭。

水宿有常程,回首岁月晏。

龙卧江海泠,石出梁路断。

晶荧云表星,惨切烟际雁。

驿鼓咽不舒,天鸡晓相唤。

乡山梦中来,涂回未能半。

拼音

xuě hé fú zhǎng bīng,yán zhuǎn jiàn jué àn。

rén yān shì jí xī,dēng huǒ zhōu jí luàn。

yú rén kòu xián yǔ,gāo zi zhōng yè fàn。

shuǐ sù yǒu cháng chéng,huí shǒu suì yuè yàn。

lóng wò jiāng hǎi líng,shí chū liáng lù duàn。

jīng yíng yún biǎo xīng,cǎn qiè yān jì yàn。

yì gǔ yàn bù shū,tiān jī xiǎo xiāng huàn。

xiāng shān mèng zhōng lái,tú huí wèi néng bàn。

作者介绍

唐之淳

明 · 1350年 - 1401年

明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

查看全部作品 →