黄楼 唐之淳 明 东方明未明,残月光睒睒。首路黄楼南,楼鼓声紞紞。我来何苦难,日月徒荏苒。川行无全功,陆涉此其渐。桥危惊路折,牛颤畏坡险。仆夫又已病,衣破胫不掩。风凄手足皴,霜重语音惨。我非肉食者,安坐敢自慊。 拼音 dōng fāng míng wèi míng,cán yuè guāng shǎn shǎn。shǒu lù huáng lóu nán,lóu gǔ shēng dǎn dǎn。wǒ lái hé kǔ nán,rì yuè tú rěn rǎn。chuān xíng wú quán gōng,lù shè cǐ qí jiàn。qiáo wēi jīng lù zhé,niú chàn wèi pō xiǎn。pū fū yòu yǐ bìng,yī pò jìng bù yǎn。fēng qī shǒu zú cūn,shuāng zhòng yǔ yīn cǎn。wǒ fēi ròu shí zhě,ān zuò gǎn zì qiàn。 作者介绍 唐 唐之淳 明 · 1350年 - 1401年 明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。 查看全部作品 →