答友人

峄阳之山看孤桐,昔来春初今暮冬。天寒日薄河水冻,圯下不逢黄石公。

州城之南古儒宫,老屋数间围破墉。入门穹碑立四五,石黑字青苔藓红。

中有一士瑰而颙,问之姓名无极翁。自言少壮取科甲,明光奏赋声摩空。

运移世改双鬓秃,寄食齐鲁如萍蓬。见我揖我邀我坐,示我新词兼古风。

读之琅然合音度,如列牺象鸣笙镛。乍疑渊源泻江汉,浩浩万里来朝宗。

又惊百卉兢春媚,秀者杰出惟孤松。赠我雄文更奇绝,组织经史成山龙。

俄然谓我古作者,愧我所得非所蒙。是日积雪明远峰,夕霞照作青芙蓉。

空庭马嘶客当去,邻壁鸡啼人晓舂。子坐皋比咏芹藻,我走南北如宾鸿。

区区聚散何足恤,独有道义能初终。酬子短歌歌未工,冻墨著纸书秋虫。

城南有酒薄如水,与子一醉三千钟,下视粗俗犹盲聋。

拼音

yì yáng zhī shān kàn gū tóng,xī lái chūn chū jīn mù dōng。tiān hán rì báo hé shuǐ dòng,yí xià bù féng huáng shí gōng。

zhōu chéng zhī nán gǔ rú gōng,lǎo wū shù jiān wéi pò yōng。rù mén qióng bēi lì sì wǔ,shí hēi zì qīng tái xiǎn hóng。

zhōng yǒu yī shì guī ér yóng,wèn zhī xìng míng wú jí wēng。zì yán shǎo zhuàng qǔ kē jiǎ,míng guāng zòu fù shēng mó kōng。

yùn yí shì gǎi shuāng bìn tū,jì shí qí lǔ rú píng péng。jiàn wǒ yī wǒ yāo wǒ zuò,shì wǒ xīn cí jiān gǔ fēng。

dú zhī láng rán hé yīn dù,rú liè xī xiàng míng shēng yōng。zhà yí yuān yuán xiè jiāng hàn,hào hào wàn lǐ lái cháo zōng。

yòu jīng bǎi huì jīng chūn mèi,xiù zhě jié chū wéi gū sōng。zèng wǒ xióng wén gèng qí jué,zǔ zhī jīng shǐ chéng shān lóng。

é rán wèi wǒ gǔ zuò zhě,kuì wǒ suǒ dé fēi suǒ méng。shì rì jī xuě míng yuǎn fēng,xī xiá zhào zuò qīng fú róng。

kōng tíng mǎ sī kè dāng qù,lín bì jī tí rén xiǎo chōng。zi zuò gāo bǐ yǒng qín zǎo,wǒ zǒu nán běi rú bīn hóng。

qū qū jù sàn hé zú xù,dú yǒu dào yì néng chū zhōng。chóu zi duǎn gē gē wèi gōng,dòng mò zhù zhǐ shū qiū chóng。

chéng nán yǒu jiǔ báo rú shuǐ,yǔ zi yī zuì sān qiān zhōng,xià shì cū sú yóu máng lóng。

作者介绍

唐之淳

明 · 1350年 - 1401年

明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

查看全部作品 →