祝英台近·用吴淑姬韵

日将暆,莺渐懒,寂寞梧还据。昧昧高天,转掌幻云雨。从来季主端著,君平说易。细思忖、都无是处。

愁城阻。尽使费尽输攻,墨守只如许。黑漆屏风,深夜若能觑。好趁五柳初荣,孤松尚在,效元亮、柴桑归去。

拼音

rì jiāng yí,yīng jiàn lǎn,jì mò wú hái jù。mèi mèi gāo tiān,zhuǎn zhǎng huàn yún yǔ。cóng lái jì zhǔ duān zhù,jūn píng shuō yì。xì sī cǔn dōu wú shì chù。

chóu chéng zǔ。jǐn shǐ fèi jǐn shū gōng,mò shǒu zhǐ rú xǔ。hēi qī píng fēng,shēn yè ruò néng qù。hǎo chèn wǔ liǔ chū róng,gū sōng shàng zài,xiào yuán liàng chái sāng guī qù。

作者介绍

王士禄

清 · 1626年 - 1673年

清山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。

查看全部作品 →