金人捧露盘·惜花 王士禄 清 惜春花,愁春昼,恼春风。为昼长、风卷花丛。元微已去,星幡谁竖小园东。楼高台曲,朝来喜、未减芳秾。蝶儿翻,蜂儿闹,莺儿懒,燕儿慵。料都因、春色匆匆。绣床抛却,清眸凝损绮窗中。花茵堪籍,还办取、卧紫眠红。 拼音 xī chūn huā,chóu chūn zhòu,nǎo chūn fēng。wèi zhòu zhǎng fēng juǎn huā cóng。yuán wēi yǐ qù,xīng fān shuí shù xiǎo yuán dōng。lóu gāo tái qū,cháo lái xǐ wèi jiǎn fāng nóng。dié ér fān,fēng ér nào,yīng ér lǎn,yàn ér yōng。liào dōu yīn chūn sè cōng cōng。xiù chuáng pāo què,qīng móu níng sǔn qǐ chuāng zhōng。huā yīn kān jí,hái bàn qǔ wò zǐ mián hóng。 作者介绍 王 王士禄 清 · 1626年 - 1673年 清山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。 查看全部作品 →