满江红·自寿 王士禄 清 积雨湖头,看门外、岸痕添涨。欣乍到、屐声随遇,故人无恙。易得浊醪谋若下,难逢春水如天上。况韶光、淡宕恰新晴,天公饷。青雀舫,徐徐漾。白苎曲、愔愔唱。须好怀如涤,闲愁休酿。我醉欲持铜绰板,君闲那负青藤杖。任六桥、人指两狂生,多奇状。 拼音 jī yǔ hú tóu,kàn mén wài àn hén tiān zhǎng。xīn zhà dào jī shēng suí yù,gù rén wú yàng。yì dé zhuó láo móu ruò xià,nán féng chūn shuǐ rú tiān shàng。kuàng sháo guāng dàn dàng qià xīn qíng,tiān gōng xiǎng。qīng què fǎng,xú xú yàng。bái zhù qū yīn yīn chàng。xū hǎo huái rú dí,xián chóu xiū niàng。wǒ zuì yù chí tóng chuò bǎn,jūn xián nà fù qīng téng zhàng。rèn liù qiáo rén zhǐ liǎng kuáng shēng,duō qí zhuàng。 作者介绍 王 王士禄 清 · 1626年 - 1673年 清山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。 查看全部作品 →