满江红·自寿 王士禄 清 杯酒从容,拂斜槛、茶烟初涨。断桥外、柳眉微蹙,苎萝新恙。顾我已甘栖庑下,如公才合居楼上。喜遥山、排闼送青来,还谁饷。看天半,晴云漾。听湖舫,朱丝唱。纵肠悭蕉叶,宜城须酿。试寄离心频梦草,要扶残醉还携杖。好舒怀、为指白苏堤,阴晴状。 拼音 bēi jiǔ cóng róng,fú xié kǎn chá yān chū zhǎng。duàn qiáo wài liǔ méi wēi cù,zhù luó xīn yàng。gù wǒ yǐ gān qī wǔ xià,rú gōng cái hé jū lóu shàng。xǐ yáo shān pái tà sòng qīng lái,hái shuí xiǎng。kàn tiān bàn,qíng yún yàng。tīng hú fǎng,zhū sī chàng。zòng cháng qiān jiāo yè,yí chéng xū niàng。shì jì lí xīn pín mèng cǎo,yào fú cán zuì hái xié zhàng。hǎo shū huái wèi zhǐ bái sū dī,yīn qíng zhuàng。 作者介绍 王 王士禄 清 · 1626年 - 1673年 清山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。 查看全部作品 →