满江红·自寿 王士禄 清 露湿幽兰,西泠畔、浮堤波涨。行歌去、声传金石,原思非恙。老友披襟云水际,旧游回首烟霄上。自归来、懒作洛中书,心相饷。玉河暖,微风漾。宫柳碧,新莺唱。可相携还往,同消春酿。诸子勉筹前席箸,野夫好植耘田杖。任人惊、湖海气难除,元龙状。 拼音 lù shī yōu lán,xī líng pàn fú dī bō zhǎng。xíng gē qù shēng chuán jīn shí,yuán sī fēi yàng。lǎo yǒu pī jīn yún shuǐ jì,jiù yóu huí shǒu yān xiāo shàng。zì guī lái lǎn zuò luò zhōng shū,xīn xiāng xiǎng。yù hé nuǎn,wēi fēng yàng。gōng liǔ bì,xīn yīng chàng。kě xiāng xié hái wǎng,tóng xiāo chūn niàng。zhū zi miǎn chóu qián xí zhù,yě fū hǎo zhí yún tián zhàng。rèn rén jīng hú hǎi qì nán chú,yuán lóng zhuàng。 作者介绍 王 王士禄 清 · 1626年 - 1673年 清山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。 查看全部作品 →