满江红·自寿 王士禄 清 揽撷烟云,羡抱膝、墨池波涨。更缥缈、湘东三管,千秋无恙。处士风流丘壑底,王孙门阀陈隋上。感殷勤、岁晏肯华予,丹青饷。雨枻湿,风蓑漾。王裴句,秦黄唱。总宜修耍眇,清思独酿。髯客遗书歌荷筱,须君搦管图携杖。好生情、别样写埙篪,山癯状。 拼音 lǎn xié yān yún,xiàn bào xī mò chí bō zhǎng。gèng piāo miǎo xiāng dōng sān guǎn,qiān qiū wú yàng。chù shì fēng liú qiū hè dǐ,wáng sūn mén fá chén suí shàng。gǎn yīn qín suì yàn kěn huá yǔ,dān qīng xiǎng。yǔ yì shī,fēng suō yàng。wáng péi jù,qín huáng chàng。zǒng yí xiū shuǎ miǎo,qīng sī dú niàng。rán kè yí shū gē hé xiǎo,xū jūn nuò guǎn tú xié zhàng。hǎo shēng qíng bié yàng xiě xūn chí,shān qú zhuàng。 作者介绍 王 王士禄 清 · 1626年 - 1673年 清山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。 查看全部作品 →