满江红·自寿

岸尾桥头,曾珍重、玉人芳约。奈荏苒、流光似水,离怀作恶。花底三春输紫燕,河边七夕怜乌鹊。欲消除、此病借禅机,从谁学。

梦中路,寻频错。梁间月,看频落。更愁窥酒醒,欲来难却。顾我情条千缕结,怀君人柳三眠弱。只拼将、泪眼倚重楼,天垂幕。

拼音

àn wěi qiáo tóu,céng zhēn zhòng yù rén fāng yuē。nài rěn rǎn liú guāng shì shuǐ,lí huái zuò è。huā dǐ sān chūn shū zǐ yàn,hé biān qī xī lián wū què。yù xiāo chú cǐ bìng jiè chán jī,cóng shuí xué。

mèng zhōng lù,xún pín cuò。liáng jiān yuè,kàn pín luò。gèng chóu kuī jiǔ xǐng,yù lái nán què。gù wǒ qíng tiáo qiān lǚ jié,huái jūn rén liǔ sān mián ruò。zhǐ pīn jiāng lèi yǎn yǐ zhòng lóu,tiān chuí mù。

作者介绍

王士禄

清 · 1626年 - 1673年

清山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。

查看全部作品 →