催雪·逃暑

清盥多闲,幽阶似浣,且放湘帘垂地。喜长日悠悠,摆除尘累。一任铄石流金,只坚眠、不受红尘祟。乌巾常挂,青鞋懒著,庭阴清閟。无事。

心容裔。且琼水浮瓜,冰盘荐芰。笑河朔袁刘,湎然何意。碧树晚凉飒沓,又枝上、风蝉鸣嘒嘒。应不羡、短壑青松,赤脚层冰情味。

拼音

qīng guàn duō xián,yōu jiē shì huàn,qiě fàng xiāng lián chuí dì。xǐ zhǎng rì yōu yōu,bǎi chú chén lèi。yī rèn shuò shí liú jīn,zhǐ jiān mián bù shòu hóng chén suì。wū jīn cháng guà,qīng xié lǎn zhù,tíng yīn qīng bì。wú shì。

xīn róng yì。qiě qióng shuǐ fú guā,bīng pán jiàn jì。xiào hé shuò yuán liú,miǎn rán hé yì。bì shù wǎn liáng sà dá,yòu zhī shàng fēng chán míng huì huì。yīng bù xiàn duǎn hè qīng sōng,chì jiǎo céng bīng qíng wèi。

作者介绍

王士禄

清 · 1626年 - 1673年

清山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。

查看全部作品 →