霜天晓角·春怨

亭阴弄碧,懒把金樽侧。莫怪泪痕常满,与东风、旧相识。

芳信连朝隔,玉箫吹不得。最是恹恹心性,比垂杨、更无力。

拼音

tíng yīn nòng bì,lǎn bǎ jīn zūn cè。mò guài lèi hén cháng mǎn,yǔ dōng fēng jiù xiāng shí。

fāng xìn lián cháo gé,yù xiāo chuī bù dé。zuì shì yān yān xīn xìng,bǐ chuí yáng gèng wú lì。

作者介绍

曹溶

清 · ? - ?

曹溶,字洁躬,号秋岳,嘉兴人。明崇祯丁丑进士,官御史。入国朝,历官户部侍郎,降广东布政使,再降山西阳和道。康熙戊午举博学鸿词,以丁忧未赴。有《静惕堂集》。

查看全部作品 →