六幺令·宫香饼用辛稼轩韵 曹溶 清 一从仙去,茎上露盘折。龙奁竞开珠锁,斜印花纹滑。舞袖宜教薰透,莫睡屏间鸭。玉阶遥接。著人春气,未试轻烟已频觉。心事多随逝水,含怨凭谁说。长记宿火温温,绣被深宵压。近日披裘老大,荀令难重学。石肠新怯。许辞蕉盏,静听松声扫庭雪。 拼音 yī cóng xiān qù,jīng shàng lù pán zhé。lóng lián jìng kāi zhū suǒ,xié yìn huā wén huá。wǔ xiù yí jiào xūn tòu,mò shuì píng jiān yā。yù jiē yáo jiē。zhù rén chūn qì,wèi shì qīng yān yǐ pín jué。xīn shì duō suí shì shuǐ,hán yuàn píng shuí shuō。zhǎng jì sù huǒ wēn wēn,xiù bèi shēn xiāo yā。jìn rì pī qiú lǎo dà,xún lìng nán zhòng xué。shí cháng xīn qiè。xǔ cí jiāo zhǎn,jìng tīng sōng shēng sǎo tíng xuě。 作者介绍 曹 曹溶 清 · ? - ? 曹溶,字洁躬,号秋岳,嘉兴人。明崇祯丁丑进士,官御史。入国朝,历官户部侍郎,降广东布政使,再降山西阳和道。康熙戊午举博学鸿词,以丁忧未赴。有《静惕堂集》。 查看全部作品 →