花犯·重过林家看牡丹

为春忙,名园踏遍,笙歌迹如扫。嫩荫开后,动白袷青鞍,游侣都好。几时不到城南道。湖漘多弱草。记旧日、小庭莺燕,因他憔悴了。

流苏步障更留人,盛衰翻下涕、洛阳年少。杯待举,妖红湿微传风调。回车觉、暖香入座,湘箔掩、花房眠乍晓。恐逗起、一眶幽恨,雕栏随世老。

拼音

wèi chūn máng,míng yuán tà biàn,shēng gē jì rú sǎo。nèn yīn kāi hòu,dòng bái jiá qīng ān,yóu lǚ dōu hǎo。jǐ shí bù dào chéng nán dào。hú chún duō ruò cǎo。jì jiù rì xiǎo tíng yīng yàn,yīn tā qiáo cuì le。

liú sū bù zhàng gèng liú rén,shèng shuāi fān xià tì luò yáng nián shǎo。bēi dài jǔ,yāo hóng shī wēi chuán fēng diào。huí chē jué nuǎn xiāng rù zuò,xiāng bó yǎn huā fáng mián zhà xiǎo。kǒng dòu qǐ yī kuàng yōu hèn,diāo lán suí shì lǎo。

作者介绍

曹溶

清 · ? - ?

曹溶,字洁躬,号秋岳,嘉兴人。明崇祯丁丑进士,官御史。入国朝,历官户部侍郎,降广东布政使,再降山西阳和道。康熙戊午举博学鸿词,以丁忧未赴。有《静惕堂集》。

查看全部作品 →