满江红

断褐沈坟,问谁辨、宜官钜鹿。搜剔到、夕阳苍藓,秋风古木。金石未磨彤管记,玻璃空艳温泉浴。似曹娥、黄绢遇中郎,摩挲熟。

一片石,韩陵续。三尺土,燕支覆。羡生花妙笔,双钩满幅。前代名碑遗篆隶,后来词客挥珠玉。属书星、拓本好收藏,千回读。

拼音

duàn hè shěn fén,wèn shuí biàn yí guān jù lù。sōu tī dào xī yáng cāng xiǎn,qiū fēng gǔ mù。jīn shí wèi mó tóng guǎn jì,bō lí kōng yàn wēn quán yù。shì cáo é huáng juàn yù zhōng láng,mó sā shú。

yī piàn shí,hán líng xù。sān chǐ tǔ,yàn zhī fù。xiàn shēng huā miào bǐ,shuāng gōu mǎn fú。qián dài míng bēi yí zhuàn lì,hòu lái cí kè huī zhū yù。shǔ shū xīng tuò běn hǎo shōu cáng,qiān huí dú。

作者介绍

吴藻

清 · 1799年 - 1862年

清浙江仁和女子,字蘋香,号玉岑子。商人黄某妻。幼而好学,工词,善画。曾自制乐府曰“乔影”,吴中一时传唱。后移家南湖。有《香南雪北庐集》、《花帘词》。

查看全部作品 →