洞仙

兰舟催发,趁嫩寒清晓。碧水弯环路多少。有香南雪北,三两人家,闲指点、认得那回曾到。

空山云渐暖,缟袂相逢,伴我微吟似微笑。辛苦探芳时,绿屩弓弓,春泥沁、袜罗纤小。看不足、横斜万千枝,早一角僧楼,夕阳红了。

拼音

lán zhōu cuī fā,chèn nèn hán qīng xiǎo。bì shuǐ wān huán lù duō shǎo。yǒu xiāng nán xuě běi,sān liǎng rén jiā,xián zhǐ diǎn rèn dé nà huí céng dào。

kōng shān yún jiàn nuǎn,gǎo mèi xiāng féng,bàn wǒ wēi yín shì wēi xiào。xīn kǔ tàn fāng shí,lǜ juē gōng gōng,chūn ní qìn wà luó xiān xiǎo。kàn bù zú héng xié wàn qiān zhī,zǎo yī jiǎo sēng lóu,xī yáng hóng le。

作者介绍

吴藻

清 · 1799年 - 1862年

清浙江仁和女子,字蘋香,号玉岑子。商人黄某妻。幼而好学,工词,善画。曾自制乐府曰“乔影”,吴中一时传唱。后移家南湖。有《香南雪北庐集》、《花帘词》。

查看全部作品 →