高阳台

选石横琴,摩山人画,年年小住西泠。三弄冰弦,三潭凉月俱清。红桥十二无人到,削芙蓉、两朵峰青。不分明。水佩风裳,错认湘灵。

成连海上知音少,但七条丝动,移我瑶情。录曲阑干,问谁素手同凭。几时共结湖边屋,待修箫、来和双声。且消停。一段秋怀,弹与侬听。

拼音

xuǎn shí héng qín,mó shān rén huà,nián nián xiǎo zhù xī líng。sān nòng bīng xián,sān tán liáng yuè jù qīng。hóng qiáo shí èr wú rén dào,xuē fú róng liǎng duǒ fēng qīng。bù fēn míng。shuǐ pèi fēng shang,cuò rèn xiāng líng。

chéng lián hǎi shàng zhī yīn shǎo,dàn qī tiáo sī dòng,yí wǒ yáo qíng。lù qū lán gàn,wèn shuí sù shǒu tóng píng。jǐ shí gòng jié hú biān wū,dài xiū xiāo lái hé shuāng shēng。qiě xiāo tíng。yī duàn qiū huái,dàn yǔ nóng tīng。

作者介绍

吴藻

清 · 1799年 - 1862年

清浙江仁和女子,字蘋香,号玉岑子。商人黄某妻。幼而好学,工词,善画。曾自制乐府曰“乔影”,吴中一时传唱。后移家南湖。有《香南雪北庐集》、《花帘词》。

查看全部作品 →