满江红·和曹顾庵年伯 吴绡 清 秋近江南,荷香处、绿波烟涨。消永昼、一觞一咏,葛巾无恙。文宴不须陈玳瑁,淋漓醉墨瑶笺上。鲙松陵、新钓四腮鲈,渔家饷。小鼎中,轻云漾。险韵句,频频唱。也胜它黄公垆畔,共酌村酿。细雨曾催杜老诗,花开不待三郎杖。看群贤满座似神仙,兰亭状。 拼音 qiū jìn jiāng nán,hé xiāng chù lǜ bō yān zhǎng。xiāo yǒng zhòu yī shāng yī yǒng,gé jīn wú yàng。wén yàn bù xū chén dài mào,lín lí zuì mò yáo jiān shàng。kuài sōng líng xīn diào sì sāi lú,yú jiā xiǎng。xiǎo dǐng zhōng,qīng yún yàng。xiǎn yùn jù,pín pín chàng。yě shèng tā huáng gōng lú pàn,gòng zhuó cūn niàng。xì yǔ céng cuī dù lǎo shī,huā kāi bù dài sān láng zhàng。kàn qún xián mǎn zuò shì shén xiān,lán tíng zhuàng。 作者介绍 吴 吴绡 清 · ? - ? 清江南长洲人,字素公,又字冰仙,号片霞。许瑶妻。工设色花卉,画兰竹有生趣。兼善琴,工小楷。能诗,尝与吴伟业相唱和。有《啸雪庵诗钞》。 查看全部作品 →