满江红·读曹太史原词,再和端之作

八斗才华,似大海、紫澜初涨。爱楚俗、年年端节,彩丝驱恙。榴喷早红开午宴,挥毫击钵蒲筵上。缔金兰、珠玉尽名流,欢相饷。

墨花浓,香飘漾。郢市曲,争先唱。笑韵成金谷,漫倾醇酿。何如风雪苦情思,不劳蜡屐携筇杖。比芙蓉出水更天然,难形状。

拼音

bā dòu cái huá,shì dà hǎi zǐ lán chū zhǎng。ài chǔ sú nián nián duān jié,cǎi sī qū yàng。liú pēn zǎo hóng kāi wǔ yàn,huī háo jī bō pú yán shàng。dì jīn lán zhū yù jǐn míng liú,huān xiāng xiǎng。

mò huā nóng,xiāng piāo yàng。yǐng shì qū,zhēng xiān chàng。xiào yùn chéng jīn gǔ,màn qīng chún niàng。hé rú fēng xuě kǔ qíng sī,bù láo là jī xié qióng zhàng。bǐ fú róng chū shuǐ gèng tiān rán,nán xíng zhuàng。

作者介绍

吴绡

清 · ? - ?

清江南长洲人,字素公,又字冰仙,号片霞。许瑶妻。工设色花卉,画兰竹有生趣。兼善琴,工小楷。能诗,尝与吴伟业相唱和。有《啸雪庵诗钞》。

查看全部作品 →