一丛花 吴绡 清 天空露爽火西流。篱下一丛秋。翠绡香澹黄花早,听络帏啾啾。陇水悲凉,衡鸿凄侧,种种助人忧。风清月冷旅窗幽。何处弄箜篌。如思似怨声忉怛,却难怪、宋玉多愁。肠断王孙,魂消蝶梦,百憾在心头。 拼音 tiān kōng lù shuǎng huǒ xī liú。lí xià yī cóng qiū。cuì xiāo xiāng dàn huáng huā zǎo,tīng luò wéi jiū jiū。lǒng shuǐ bēi liáng,héng hóng qī cè,zhǒng zhǒng zhù rén yōu。fēng qīng yuè lěng lǚ chuāng yōu。hé chù nòng kōng hóu。rú sī shì yuàn shēng dāo dá,què nán guài sòng yù duō chóu。cháng duàn wáng sūn,hún xiāo dié mèng,bǎi hàn zài xīn tóu。 作者介绍 吴 吴绡 清 · ? - ? 清江南长洲人,字素公,又字冰仙,号片霞。许瑶妻。工设色花卉,画兰竹有生趣。兼善琴,工小楷。能诗,尝与吴伟业相唱和。有《啸雪庵诗钞》。 查看全部作品 →