烛影摇红·正月十四夜 梁清标 清 举案清娱,流苏宛转低屏箔。熏香傅粉绝纤尘,窗几浑如昨。寂寞梧桐夜雨,何从觅、金钗钿合。记来朝罢,小立妆台,看他梳掠。愁鬓安仁,丝丝总为情担阁。并头菡萏褪红香,一霎西风恶。自古聪明薄命,男儿泪、英雄气索。遣哀无计,此恨绵绵,地长天阔。 拼音 jǔ àn qīng yú,liú sū wǎn zhuǎn dī píng bó。xūn xiāng fù fěn jué xiān chén,chuāng jǐ hún rú zuó。jì mò wú tóng yè yǔ,hé cóng mì jīn chāi diàn hé。jì lái cháo bà,xiǎo lì zhuāng tái,kàn tā shū lüè。chóu bìn ān rén,sī sī zǒng wèi qíng dān gé。bìng tóu hàn dàn tuì hóng xiāng,yī shà xī fēng è。zì gǔ cōng míng báo mìng,nán ér lèi yīng xióng qì suǒ。qiǎn āi wú jì,cǐ hèn mián mián,dì zhǎng tiān kuò。 作者介绍 梁 梁清标 清 · ? - ? 梁清标,字玉立,一字苍岩,号棠村,正定人。明崇祯癸未进士,改庶吉士。入国朝,官至保和殿大学士。有《蕉林集》。 查看全部作品 →