意难忘闺情 梁清标 清 月满虚廊。喜蛾眉淡扫,乍卸新妆。冰肌衫袖短,凤髻缕拖长。鸳被暖,锦帏张。此际耐思量。玉漏沉,灯花更剪,试再端相。回眸笑倚檀郎。最销魂细语,别有温香。含颦底事,密约肯相忘。怜缱绻,惜年光。地老与天荒。愿共伊,生生世世,比翼成双。 拼音 yuè mǎn xū láng。xǐ é méi dàn sǎo,zhà xiè xīn zhuāng。bīng jī shān xiù duǎn,fèng jì lǚ tuō zhǎng。yuān bèi nuǎn,jǐn wéi zhāng。cǐ jì nài sī liàng。yù lòu chén,dēng huā gèng jiǎn,shì zài duān xiāng。huí móu xiào yǐ tán láng。zuì xiāo hún xì yǔ,bié yǒu wēn xiāng。hán pín dǐ shì,mì yuē kěn xiāng wàng。lián qiǎn quǎn,xī nián guāng。dì lǎo yǔ tiān huāng。yuàn gòng yī,shēng shēng shì shì,bǐ yì chéng shuāng。 作者介绍 梁 梁清标 清 · ? - ? 梁清标,字玉立,一字苍岩,号棠村,正定人。明崇祯癸未进士,改庶吉士。入国朝,官至保和殿大学士。有《蕉林集》。 查看全部作品 →