齐天乐·络纬用白石蟋蟀韵

欧阳吟罢秋声赋,中庭寂无人语。乙乙徐抽,申申不断,豆叶瓜花多处。轻拢薄诉。恰凉月当篝,好风穿杼。彻夜机关,晓来理就甚丝绪。

清宵那堪听雨。更凄凄切切,遥应邻杵。去日如棱,离情似织,泪点纵横无数。回文寄与。道天上星期,又逢牛女。谱入相思,井阑啼最苦。

拼音

ōu yáng yín bà qiū shēng fù,zhōng tíng jì wú rén yǔ。yǐ yǐ xú chōu,shēn shēn bù duàn,dòu yè guā huā duō chù。qīng lǒng báo sù。qià liáng yuè dāng gōu,hǎo fēng chuān zhù。chè yè jī guān,xiǎo lái lǐ jiù shén sī xù。

qīng xiāo nà kān tīng yǔ。gèng qī qī qiè qiè,yáo yīng lín chǔ。qù rì rú léng,lí qíng shì zhī,lèi diǎn zòng héng wú shù。huí wén jì yǔ。dào tiān shàng xīng qī,yòu féng niú nǚ。pǔ rù xiāng sī,jǐng lán tí zuì kǔ。

作者介绍

薛时雨

清 · 1818年 - 1885年

清安徽全椒人,字慰农,一字澍生,晚号桑根老人。咸丰三年进士,授嘉兴知县,官至杭州知府。太平军起,参李鸿章军幕,以招抚流亡振兴文教为任。去官后,主讲崇文尊经、惜芳等书院,从游者甚众。有《藤香馆诗删》、《词删》等。

查看全部作品 →