八声甘州·荒江晚泊四无人烟春风侵人客况可想

怪东风、不喜放晴光,朝朝酿春阴。把春人滋味,酿成酸苦,都似秋心。百五韶华有限,归棹阁江浔。浪啮船唇急,远梦沉沉。

似有夕阳钟动,在临江古戍,隔浦遥岑。渐荒烟弄瞑,燐火出深林。最凄绝、个时情况,只孤灯、伴我裹头吟。征人泪,借伊凉调,弹上瑶琴。

拼音

guài dōng fēng bù xǐ fàng qíng guāng,cháo cháo niàng chūn yīn。bǎ chūn rén zī wèi,niàng chéng suān kǔ,dōu shì qiū xīn。bǎi wǔ sháo huá yǒu xiàn,guī zhào gé jiāng xún。làng niè chuán chún jí,yuǎn mèng chén chén。

shì yǒu xī yáng zhōng dòng,zài lín jiāng gǔ shù,gé pǔ yáo cén。jiàn huāng yān nòng míng,lín huǒ chū shēn lín。zuì qī jué gè shí qíng kuàng,zhǐ gū dēng bàn wǒ guǒ tóu yín。zhēng rén lèi,jiè yī liáng diào,dàn shàng yáo qín。

作者介绍

薛时雨

清 · 1818年 - 1885年

清安徽全椒人,字慰农,一字澍生,晚号桑根老人。咸丰三年进士,授嘉兴知县,官至杭州知府。太平军起,参李鸿章军幕,以招抚流亡振兴文教为任。去官后,主讲崇文尊经、惜芳等书院,从游者甚众。有《藤香馆诗删》、《词删》等。

查看全部作品 →