风入松·吊秦淮 薛时雨 清 板桥风景艳当年。花月斗婵娟。画船省识青溪路,惯停桡、丁字帘前。十里香尘不断,而今付与颓垣。莺啼蝶怨晚芳天。何处拾遗钿。杨花飘落浑无主,一团团、乱扑溪烟。应有白头词客,旧愁弹上新弦。 拼音 bǎn qiáo fēng jǐng yàn dāng nián。huā yuè dòu chán juān。huà chuán shěng shí qīng xī lù,guàn tíng ráo dīng zì lián qián。shí lǐ xiāng chén bù duàn,ér jīn fù yǔ tuí yuán。yīng tí dié yuàn wǎn fāng tiān。hé chù shí yí diàn。yáng huā piāo luò hún wú zhǔ,yī tuán tuán luàn pū xī yān。yīng yǒu bái tóu cí kè,jiù chóu dàn shàng xīn xián。 作者介绍 薛 薛时雨 清 · 1818年 - 1885年 清安徽全椒人,字慰农,一字澍生,晚号桑根老人。咸丰三年进士,授嘉兴知县,官至杭州知府。太平军起,参李鸿章军幕,以招抚流亡振兴文教为任。去官后,主讲崇文尊经、惜芳等书院,从游者甚众。有《藤香馆诗删》、《词删》等。 查看全部作品 →