声声慢·秋声 章钰 清 千愁不断,万恨难平,天公代为传到。塞断闻根,刚自强宽秋抱。居然似潮有信,荡虚空、骚情多少。蓦地起,凭山哀浦思,把人心搅。已是伤春病夏,好消息、那听按时来报。大造何言,随处篁吟松啸。惊回大千醉梦,要商量、岁寒共保。莫等闲,仿欧阳篇赋算了。 拼音 qiān chóu bù duàn,wàn hèn nán píng,tiān gōng dài wèi chuán dào。sāi duàn wén gēn,gāng zì qiáng kuān qiū bào。jū rán shì cháo yǒu xìn,dàng xū kōng sāo qíng duō shǎo。mò dì qǐ,píng shān āi pǔ sī,bǎ rén xīn jiǎo。yǐ shì shāng chūn bìng xià,hǎo xiāo xī nà tīng àn shí lái bào。dà zào hé yán,suí chù huáng yín sōng xiào。jīng huí dà qiān zuì mèng,yào shāng liàng suì hán gòng bǎo。mò děng xián,fǎng ōu yáng piān fù suàn le。 作者介绍 章 章钰 清 · ? - ? 查看全部作品 →