百字谣·咏破砚

补天无分,怎宽顽身世,也感郎当。何物纤儿曾一掷,帝鸿年历难详。眼早鸲枯,尾真龙断,怪事等南唐。瓦全多矣,让他高踞文房。

还怕春社抛堶,秋闺压线,珍护比香姜。完本初心残亦数,总留神骨坚方。角折都忘,舌存偏喜,终古石交长。我生为命,百年休报田荒。

拼音

bǔ tiān wú fēn,zěn kuān wán shēn shì,yě gǎn láng dāng。hé wù xiān ér céng yī zhì,dì hóng nián lì nán xiáng。yǎn zǎo qú kū,wěi zhēn lóng duàn,guài shì děng nán táng。wǎ quán duō yǐ,ràng tā gāo jù wén fáng。

hái pà chūn shè pāo tuó,qiū guī yā xiàn,zhēn hù bǐ xiāng jiāng。wán běn chū xīn cán yì shù,zǒng liú shén gǔ jiān fāng。jiǎo zhé dōu wàng,shé cún piān xǐ,zhōng gǔ shí jiāo zhǎng。wǒ shēng wèi mìng,bǎi nián xiū bào tián huāng。

作者介绍

章钰

清 · ? - ?

查看全部作品 →