拂霓裳·病起 张学雅 清 暗年芳。日暄初换薄衣裳。扶病起,含情对镜懒梳妆。任繁红消索,从柳絮轻狂。损春光。唯怜兰蕙、伴我清凉。多情须戒,潘仁鬓、易沾霜。从今后,愁来切莫细思量。一翻风雨过,落尽满园香。最堪伤。依依茸草、绿遍回塘。 拼音 àn nián fāng。rì xuān chū huàn báo yī shang。fú bìng qǐ,hán qíng duì jìng lǎn shū zhuāng。rèn fán hóng xiāo suǒ,cóng liǔ xù qīng kuáng。sǔn chūn guāng。wéi lián lán huì bàn wǒ qīng liáng。duō qíng xū jiè,pān rén bìn yì zhān shuāng。cóng jīn hòu,chóu lái qiè mò xì sī liàng。yī fān fēng yǔ guò,luò jǐn mǎn yuán xiāng。zuì kān shāng。yī yī rōng cǎo lǜ biàn huí táng。 作者介绍 张 张学雅 清 · ? - ? 张学雅,字古什,太原人。诸生佚长女。有《绣馀遗草》。 查看全部作品 →