桂枝香咏桂

生随满月,香散在清秋,岂遭蜂蝶。潇洒小山丛茂,群芳敢杂。成蹊桃李争春艳,到如今,也堪羞杀。一秋三度,天香缭绕,广寒宫阙。

真称得,中央配色。更琼叶难凋,情傲霜雪。一种凄凉风韵,霏霏金屑。而今谁把吴刚斧,丹梯千级虚陈设。珠英万斛,姮娥自贮,未容攀折。

拼音

shēng suí mǎn yuè,xiāng sàn zài qīng qiū,qǐ zāo fēng dié。xiāo sǎ xiǎo shān cóng mào,qún fāng gǎn zá。chéng qī táo lǐ zhēng chūn yàn,dào rú jīn,yě kān xiū shā。yī qiū sān dù,tiān xiāng liáo rào,guǎng hán gōng quē。

zhēn chēng dé,zhōng yāng pèi sè。gèng qióng yè nán diāo,qíng ào shuāng xuě。yī zhǒng qī liáng fēng yùn,fēi fēi jīn xiè。ér jīn shuí bǎ wú gāng fǔ,dān tī qiān jí xū chén shè。zhū yīng wàn hú,héng é zì zhù,wèi róng pān zhé。

作者介绍

张学雅

清 · ? - ?

张学雅,字古什,太原人。诸生佚长女。有《绣馀遗草》。

查看全部作品 →