怨王孙 王时翔 清 别去万里。独生宁死。魂断黄沙,影依白水。化作一片贞珉。盼征人。绿苔如发凉风飐。秋容淡。清露啼珠点。汉皇此恨应识,莫逞雄才。弃朱崖。 拼音 bié qù wàn lǐ。dú shēng níng sǐ。hún duàn huáng shā,yǐng yī bái shuǐ。huà zuò yī piàn zhēn mín。pàn zhēng rén。lǜ tái rú fā liáng fēng zhǎn。qiū róng dàn。qīng lù tí zhū diǎn。hàn huáng cǐ hèn yīng shí,mò chěng xióng cái。qì zhū yá。 作者介绍 王 王时翔 清 · 1675年 - 1744年 清江苏镇洋人,字皋谟,一字抱翼,号小山。诸生。雍正间以荐举任晋江知县,以宽和为治。乾隆初,官至成都知府。有《小山全稿》。 查看全部作品 →