雪狮儿 王时翔 清 当年白傅,晚节闲身,角巾时访。九老何人,梦得微之已往。满公禅杖。指点出、真空无相。消尽了、西湖翠黛,武丘花舫。而我尘容羞抗。揽征衣下马,灵山相向。贱不成名,曾感琵琶惆怅。旗亭闻唱。更结习、绮言难忘。高僧棒。乞忏多生魔障。 拼音 dāng nián bái fù,wǎn jié xián shēn,jiǎo jīn shí fǎng。jiǔ lǎo hé rén,mèng dé wēi zhī yǐ wǎng。mǎn gōng chán zhàng。zhǐ diǎn chū zhēn kōng wú xiāng。xiāo jǐn le xī hú cuì dài,wǔ qiū huā fǎng。ér wǒ chén róng xiū kàng。lǎn zhēng yī xià mǎ,líng shān xiāng xiàng。jiàn bù chéng míng,céng gǎn pí pá chóu chàng。qí tíng wén chàng。gèng jié xí qǐ yán nán wàng。gāo sēng bàng。qǐ chàn duō shēng mó zhàng。 作者介绍 王 王时翔 清 · 1675年 - 1744年 清江苏镇洋人,字皋谟,一字抱翼,号小山。诸生。雍正间以荐举任晋江知县,以宽和为治。乾隆初,官至成都知府。有《小山全稿》。 查看全部作品 →