春草碧 王时翔 清 竹声打合梧桐叶。夜雨泣离情,听萧飒。独自却绕行廊,拍槛哀歌泪交睫。和倦倒床眠,难安帖。忆着细细青眉,圆圆红颊。别来定何如,愁千叠。密意犹未相传,伤心已判莺花牒。残梦半模糊,惊魂怯。 拼音 zhú shēng dǎ hé wú tóng yè。yè yǔ qì lí qíng,tīng xiāo sà。dú zì què rào xíng láng,pāi kǎn āi gē lèi jiāo jié。hé juàn dào chuáng mián,nán ān tiē。yì zhe xì xì qīng méi,yuán yuán hóng jiá。bié lái dìng hé rú,chóu qiān dié。mì yì yóu wèi xiāng chuán,shāng xīn yǐ pàn yīng huā dié。cán mèng bàn mó hú,jīng hún qiè。 作者介绍 王 王时翔 清 · 1675年 - 1744年 清江苏镇洋人,字皋谟,一字抱翼,号小山。诸生。雍正间以荐举任晋江知县,以宽和为治。乾隆初,官至成都知府。有《小山全稿》。 查看全部作品 →