最高楼 王时翔 清 龙舟渡,叠鼓闹中流。儿女尽嬉游。玉人良会虚蒲酒,金钗偏见点葵榴。看花心,图醉意,一齐休。奈雨里、丁香空挽结。奈万转、柔肠无处说。情脉脉,恨悠悠。旗亭怨句高吟罢,清江落日满离愁。蓦心痴,疑汝在,转凝眸。 拼音 lóng zhōu dù,dié gǔ nào zhōng liú。ér nǚ jǐn xī yóu。yù rén liáng huì xū pú jiǔ,jīn chāi piān jiàn diǎn kuí liú。kàn huā xīn,tú zuì yì,yī qí xiū。nài yǔ lǐ dīng xiāng kōng wǎn jié。nài wàn zhuǎn róu cháng wú chù shuō。qíng mài mài,hèn yōu yōu。qí tíng yuàn jù gāo yín bà,qīng jiāng luò rì mǎn lí chóu。mò xīn chī,yí rǔ zài,zhuǎn níng móu。 作者介绍 王 王时翔 清 · 1675年 - 1744年 清江苏镇洋人,字皋谟,一字抱翼,号小山。诸生。雍正间以荐举任晋江知县,以宽和为治。乾隆初,官至成都知府。有《小山全稿》。 查看全部作品 →