风入松

微风细细送行云,云散远天青。秋千柱散花飞后,剩遥山、眉黛轻盈。冷落后堂宿燕,凄迷湿树啼莺。

残阳遍解向人明。蛛网罥新晴。疏帘清簟情无限,更何须、载酒林亭。别有一般惆怅,弯弯新月初生。

拼音

wēi fēng xì xì sòng xíng yún,yún sàn yuǎn tiān qīng。qiū qiān zhù sàn huā fēi hòu,shèng yáo shān méi dài qīng yíng。lěng luò hòu táng sù yàn,qī mí shī shù tí yīng。

cán yáng biàn jiě xiàng rén míng。zhū wǎng juàn xīn qíng。shū lián qīng diàn qíng wú xiàn,gèng hé xū zài jiǔ lín tíng。bié yǒu yī bān chóu chàng,wān wān xīn yuè chū shēng。

作者介绍

庄棫

清 · 1830年 - 1878年

清江苏丹徒人,字中白。先世为盐商。少时以输饷得部主事。后家中落,谋食淮南、江宁,校正群籍,为曾国藩所礼敬。治《易》、《春秋》,通历数。有《周易通义》、《静观堂文》等。

查看全部作品 →