东风齐着力·落花 陆恒 清 苦被莺摧,频招燕妒,乃许消停。伶俜瘦损,耐得到春深。挨遍风风雨雨,飘零处、有泪无声。凭谁问、东皇去后,冷落重门。清露乞慈云,已负了、今生任委轻尘。断肠草色,凄入一痕青。狼藉残红零乱,鹃声里、偏又黄昏。伤心地,埋愁难觅,填恨难平。 拼音 kǔ bèi yīng cuī,pín zhāo yàn dù,nǎi xǔ xiāo tíng。líng pīng shòu sǔn,nài dé dào chūn shēn。āi biàn fēng fēng yǔ yǔ,piāo líng chù yǒu lèi wú shēng。píng shuí wèn dōng huáng qù hòu,lěng luò zhòng mén。qīng lù qǐ cí yún,yǐ fù le jīn shēng rèn wěi qīng chén。duàn cháng cǎo sè,qī rù yī hén qīng。láng jí cán hóng líng luàn,juān shēng lǐ piān yòu huáng hūn。shāng xīn dì,mái chóu nán mì,tián hèn nán píng。 作者介绍 陆 陆恒 清 · ? - ? 查看全部作品 →