一丛花·同人游皇觉寺,时山茶花开,老僧沦茗饷客,词以赏之。

临江萧寺夕阳中。垂柳舣孤篷。幽廊细径无人到,透春信、偏有东风。天女散成,维摩拈出,色相总难空。

华严七宝斗玲珑。喷作杜鹃红。茶烟未许禅心定,又堆起、锦怅珠丛。巾上唾痕,衫边啼晕,应与此花同。

拼音

lín jiāng xiāo sì xī yáng zhōng。chuí liǔ yǐ gū péng。yōu láng xì jìng wú rén dào,tòu chūn xìn piān yǒu dōng fēng。tiān nǚ sàn chéng,wéi mó niān chū,sè xiāng zǒng nán kōng。

huá yán qī bǎo dòu líng lóng。pēn zuò dù juān hóng。chá yān wèi xǔ chán xīn dìng,yòu duī qǐ jǐn chàng zhū cóng。jīn shàng tuò hén,shān biān tí yūn,yīng yǔ cǐ huā tóng。

作者介绍

黄燮清

清 · 1805年 - 1864年

清浙江海盐人,原名宪清,字韵甫,又字韵珊,别号吟香诗舫主人。道光十五年举人。家居著述自娱。咸丰间知湖北宜都、松滋县,有政声。工诗词及曲。有《倚晴楼诗集》、《拙宜园词》、《国朝词综续编》及传奇《居官鉴》、《帝女花》等。

查看全部作品 →