霜花腴题彭刚直公墨菊

俊人逸兴,扫笔锋、琅然老圃清霜。描取秋容,隐撑天骨,悬知百卉无当。露棱作芒。染墨痕、神似丹黄。只闲闲、几朵寒花,浅于疏柳胜柔桑。

当日石钟盘礴,正枝翘铁干,叶镂冰肠。负手行吟,挥毫草檄,移情宛在孤芳。坐观大荒。共岭梅、一样苍凉。是云台、缓带风怀,日长闻妙香。

拼音

jùn rén yì xīng,sǎo bǐ fēng láng rán lǎo pǔ qīng shuāng。miáo qǔ qiū róng,yǐn chēng tiān gǔ,xuán zhī bǎi huì wú dāng。lù léng zuò máng。rǎn mò hén shén shì dān huáng。zhǐ xián xián jǐ duǒ hán huā,qiǎn yú shū liǔ shèng róu sāng。

dāng rì shí zhōng pán bó,zhèng zhī qiào tiě gàn,yè lòu bīng cháng。fù shǒu xíng yín,huī háo cǎo xí,yí qíng wǎn zài gū fāng。zuò guān dà huāng。gòng lǐng méi yī yàng cāng liáng。shì yún tái huǎn dài fēng huái,rì zhǎng wén miào xiāng。

作者介绍

奭良

清 · ? - ?

查看全部作品 →