哭时褒四首 林光 明 愁来欲写不成诗,哭尽寒冬眼似痴。魂梦不交垂死后,聪灵空忆在生时。云山有限来何远,天地无情叫岂知。四尺沙棺归万里,空馀血泪写童碑。 拼音 chóu lái yù xiě bù chéng shī,kū jǐn hán dōng yǎn shì chī。hún mèng bù jiāo chuí sǐ hòu,cōng líng kōng yì zài shēng shí。yún shān yǒu xiàn lái hé yuǎn,tiān dì wú qíng jiào qǐ zhī。sì chǐ shā guān guī wàn lǐ,kōng yú xuè lèi xiě tóng bēi。 作者介绍 林 林光 明 · ? - ? 明广东东莞人,字缉熙。成化元年举人。通经史,得吴澄论学诸书,读之大喜。中举后,从陈献章学。初为平湖教谕,官至襄王府左长史。 查看全部作品 →