玉女迎春慢雪美人

衣织冰绡,妆初竟、悄立玉楼琼户。脉脉新愁旧恨,泪滴斜阳红处。芳容难驻,怕弱质、不胜风露。前因曾悟,消得冶情,羞比飞絮。

亭亭独对梅花,无言敛黛,似传心素。好把聪明忏尽,莫化唐宫鹦鹉。月痕微度。更冷罥、一身香雾。雅韵天然,恐有隔窗人妒。

拼音

yī zhī bīng xiāo,zhuāng chū jìng qiāo lì yù lóu qióng hù。mài mài xīn chóu jiù hèn,lèi dī xié yáng hóng chù。fāng róng nán zhù,pà ruò zhì bù shèng fēng lù。qián yīn céng wù,xiāo dé yě qíng,xiū bǐ fēi xù。

tíng tíng dú duì méi huā,wú yán liǎn dài,shì chuán xīn sù。hǎo bǎ cōng míng chàn jǐn,mò huà táng gōng yīng wǔ。yuè hén wēi dù。gèng lěng juàn yī shēn xiāng wù。yǎ yùn tiān rán,kǒng yǒu gé chuāng rén dù。

作者介绍

沈蕊

清 · ? - ?

查看全部作品 →