凄凉犯为友人咏枕

翠针绣罢,吴绫窄、蝶栖并蒂花蕊。碎搓碧艾,玉纤装就,彩丝缝细。兰闺密意。愿长是、罗帏并倚。又谁知、双鸾轻别,抱向客窗睡。

暗坠钗梁处,灯照孤眠,不堪重记。郁金油涴,剩桃鬟、旧痕香腻。一半红棱,惯留待、人来梦里。怨楼角、月斜晓箭又惊起。

拼音

cuì zhēn xiù bà,wú líng zhǎi dié qī bìng dì huā ruǐ。suì cuō bì ài,yù xiān zhuāng jiù,cǎi sī fèng xì。lán guī mì yì。yuàn zhǎng shì luó wéi bìng yǐ。yòu shuí zhī shuāng luán qīng bié,bào xiàng kè chuāng shuì。

àn zhuì chāi liáng chù,dēng zhào gū mián,bù kān zhòng jì。yù jīn yóu wò,shèng táo huán jiù hén xiāng nì。yī bàn hóng léng,guàn liú dài rén lái mèng lǐ。yuàn lóu jiǎo yuè xié xiǎo jiàn yòu jīng qǐ。

作者介绍

李符

清 · 1639年 - 1689年

清浙江秀水人,原名符远,字分虎,号耕客,又号桃乡。善诗词,工骈体。与兄李绳远、李良年号浙西三李。与朱彝尊等结诗社。后客居福建茶官署,暴卒。有《香草居集》。

查看全部作品 →